LÀM THẾ NÀO ĐỂ ĐỨNG LỚP KHÔNG RUN?

Run khi đứng lớp là điều gần như giáo viên nào cũng từng trải qua, đặc biệt là những năm đầu vào nghề. Cảm giác tim đập nhanh hơn bình thường, tay hơi lạnh, giọng nói không còn chắc như lúc tập trước ở nhà. Có người run vì sợ nói vấp. Có người run vì sợ học sinh không hợp tác. Có người lại run khi phía cuối lớp có người dự giờ đang lặng lẽ quan sát. Nhưng điều thú vị là, người càng nghiêm túc với nghề, càng dễ run. Thật ra, run không phải vì bạn yếu. Run chỉ là phản ứng tự nhiên của cơ thể khi ta đứng trước một điều quan trọng. Khi ta quan tâm đến tiết dạy ấy, khi ta muốn làm tốt, khi ta không muốn phụ lòng học sinh, cơ thể sẽ phản ứng như vậy. Nếu hiểu được điều này, ta sẽ bớt trách mình. Thay vì cố gắng ép bản thân “đừng run nữa”, ta có thể nhẹ nhàng chấp nhận rằng: mình đang nghiêm túc với công việc này.
Nhiều giáo viên tìm cách để không run bằng cách chuẩn bị thật kỹ. Chuẩn bị là cần thiết, nhưng đôi khi chính việc chuẩn bị quá kỹ để mọi thứ phải “trơn tru hoàn hảo” lại khiến ta căng thẳng hơn. Lớp học không phải là một vở diễn đã viết sẵn kịch bản. Sẽ luôn có những tình huống bất ngờ: một câu hỏi ngoài dự tính, một hoạt động không diễn ra như mong đợi, một vài ánh mắt thiếu tập trung. Nếu ta hiểu rằng điều đó là bình thường, ta sẽ bớt hoảng hốt khi mọi thứ không đi đúng kế hoạch. Điều quan trọng không phải là không sai, mà là biết điều chỉnh. Có một nguyên nhân sâu xa khác khiến giáo viên run: chúng ta muốn chứng minh mình dạy tốt. Muốn học sinh thấy mình hay. Muốn đồng nghiệp đánh giá cao. Muốn lãnh đạo hài lòng. Khi trọng tâm đặt vào việc “mình thể hiện thế nào”, áp lực sẽ tăng lên rất nhiều. Nhưng nếu ta chuyển câu hỏi từ “mình có đang làm tốt không?” sang “học sinh có đang hiểu không?”, tâm thế sẽ khác hẳn. Khi sự chú ý đặt vào học sinh thay vì bản thân, cảm giác run sẽ giảm đi đáng kể. Sự tự tin không đến trong một ngày. Nó không xuất hiện chỉ vì ta tự nhủ “hãy mạnh mẽ lên”. Sự tự tin đến từ trải nghiệm lặp lại. Từ việc dạy hết tiết này đến tiết khác. Từ những lần vấp rồi tự điều chỉnh. Từ những phản hồi nhỏ của học sinh. Mỗi lần đứng lớp là một lần làm quen với cảm giác ấy. Và khi quen rồi, nó không còn đáng sợ như ban đầu.
Có những điều rất đơn giản nhưng lại hiệu quả: hít thở sâu trước khi bước vào lớp, nói chậm lại trong những phút đầu tiên, mỉm cười nhiều hơn thay vì cố tỏ ra nghiêm nghị. Chỉ cần bạn làm chủ được vài phút mở đầu, cả tiết học sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Đôi khi, chính cách ta bắt đầu quyết định trạng thái của cả buổi dạy. Quan trọng hơn cả, hãy cho phép mình chưa hoàn hảo. Không có tiết dạy nào tròn trịa tuyệt đối. Ngay cả những giáo viên nhiều năm kinh nghiệm cũng có lúc nói nhầm, quên ý, hoặc xử lý tình huống chưa thật khéo. Điều khác biệt nằm ở chỗ họ không còn sợ những điều đó nữa. Họ hiểu rằng nghề dạy học là một hành trình dài, và mỗi tiết học chỉ là một bước nhỏ trong hành trình ấy. Đứng lớp không run không phải là mục tiêu cuối cùng. Điều đáng hướng tới là đứng lớp dù còn run nhưng vẫn giữ được sự chân thành, vẫn tập trung vào học sinh, vẫn làm tròn trách nhiệm của mình. Khi trái tim đặt đúng chỗ, sự tự tin sẽ đến theo thời gian. Và rồi một ngày, bạn sẽ nhìn lại quãng thời gian đầu ấy và mỉm cười, vì mình đã từng run như thế – và vẫn bước tiếp.
Bài viết liên quan
RECAP BUỔI TIỆC CUỐI NĂM KIOMATH – KHÉP LẠI MỘT NĂM RỰC RỠ(4 lượt xem)
BỘ 10 BÀI TOÁN CHỦ ĐỀ TẾT ĐÃ LÊN SÓNG!(6 lượt xem)
THÔNG BÁO LỊCH NGHỈ TẾT NGUYÊN ĐÁN BÍNH NGỌ 2026(8 lượt xem)
➖ PHÉP TRỪ KHÔNG CHỈ LÀ “BỚT ĐI”(18 lượt xem)
.jpg)