10 điều về tâm lý học sinh mà thầy cô nên ghi nhớ

(Điều thứ 10 là điều tôi mất nhiều năm nhất để nhận ra)

Có một câu hỏi mình từng tự hỏi mãi trong những năm đầu đứng lớp: “Mình đã giải thích rất kỹ. Vậy tại sao các con vẫn không hiểu?” Mất một thời gian dài, mình mới nhận ra — vấn đề không hẳn nằm ở bài giảng.

Có những buổi sáng, học sinh bước vào lớp mang theo thứ nặng hơn cả cặp sách.

Một câu mắng từ sáng sớm. Nỗi sợ bị gọi tên. Cảm giác mình là đứa kém nhất lớp. Và đôi khi, điều các con mong mỏi nhất trước khi nghe giảng… chỉ đơn giản là cảm giác được thấu hiểu.

Những điều dưới đây không có trong giáo án. Nhưng lại xuất hiện mỗi ngày trong lớp học. Không phải lý thuyết khô khan từ sách tâm lý học. Mà là những điều tôi dần hiểu ra sau nhiều năm đứng lớp.

1. Học sinh không ghét học — các con chỉ sợ cảm giác không hiểu mà vẫn phải tiếp tục

Khi một đứa trẻ nói: “Con không thích môn này”, nhiều khi điều con đang cảm thấy không phải ghét — mà là sợ.

Sợ bị bỏ lại phía sau khi cả lớp vẫn đang đi tiếp.
Sợ giơ tay hỏi rồi bị cười.
Sợ làm thầy cô thất vọng.

Khi một học sinh liên tục không theo kịp mà không được hỗ trợ đúng lúc, các con sẽ dần hình thành niềm tin: “Mình không học được môn này.” Và một khi niềm tin đó xuất hiện, việc học sẽ ngày càng trở nên nặng nề hơn.

Điều giáo viên cần không chỉ là dạy kỹ hơn. Mà là tạo ra những khoảnh khắc nhỏ để học sinh cảm thấy: “À… mình cũng hiểu được.” Chính những khoảnh khắc đó mới bắt đầu xây lại sự tự tin.

2. Một lớp im lặng chưa chắc là một lớp đang hiểu bài

Nhiều giáo viên cảm thấy yên tâm khi lớp học im lặng, trật tự. Nhưng có hai kiểu im lặng rất khác nhau, một kiểu là tập trung còn một kiểu là sợ hãi.

Khi học sinh sợ bị đánh giá vì trả lời sai, các con sẽ chọn cách an toàn nhất: không nói gì cả.

Không giơ tay.
Không hỏi lại.
Không bày tỏ suy nghĩ.

Một lớp học quá “ngoan” đôi khi lại là một lớp học đang căng thẳng.

Có một cách rất đơn giản để nhận ra điều đó, đó là hãy thử đặt một câu hỏi không có đáp án đúng sai tuyệt đối. Nếu cả lớp vẫn im lặng — có thể điều học sinh đang thiếu không phải kiến thức, mà là cảm giác an toàn để được nói.

3. Học sinh mất tập trung liên tục thường là vì quá tải, không phải vì lười

Não bộ trẻ em có giới hạn xử lý thông tin. Khi bị nhồi quá nhiều trong thời gian dài, não sẽ tự động “thoát ra”. Đó là lúc học sinh nhìn ra cửa sổ, vẽ vào vở, nói chuyện riêng hoặc ngồi đơ ra dù mắt vẫn nhìn bảng...

Nhiều khi đó không phải thái độ chống đối mà là cơ chế tự bảo vệ của não khi đã quá tải. Một tiết học kéo dài 45 phút với nhịp độ liên tục là rất mệt với nhiều học sinh.

Đôi khi thay vì nhắc “Con tập trung vào.” Điều hiệu quả hơn lại là đổi nhịp bài giảng, cho học sinh thảo luận nhanh, hoặc đơn giản chỉ là dừng lại vài phút và hỏi “Đến đây các con thấy ổn không?”

4. Một học sinh chống đối thường là một học sinh đang thiếu kết nối

Những học sinh hay cãi lại, không làm bài, phá lớp… thường bị xem là “cá biệt”. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, phía sau những hành vi đó thường là một đứa trẻ đang cố tạo ra kết nối theo cách duy nhất mà con biết.

Khi học sinh cảm thấy mình không được chú ý, không thuộc về lớp học hoặc không có mối liên kết thật sự với giáo viên thì các con sẽ dễ tìm kiếm sự chú ý theo hướng tiêu cực. Bởi với một đứa trẻ, bị la mắng đôi khi vẫn dễ chịu hơn cảm giác bị bỏ quên hoàn toàn.

Có những lúc, một câu hỏi rất đơn giản ngoài giờ học: “Dạo này con thế nào?” lại có tác động lớn hơn rất nhiều so với hàng chục lần nhắc nhở trong lớp.

5. Trẻ học tốt hơn rất nhiều khi cảm thấy an toàn

Một đứa trẻ đang lo lắng, căng thẳng hoặc sợ hãi sẽ rất khó học tốt. Không phải vì con không muốn học. Mà vì não của con đang bận chống chọi với cảm xúc. Khi cảm thấy bị "đe dọa", não sẽ ưu tiên việc “phòng vệ” hơn là ghi nhớ hay suy nghĩ.

Đó là lý do vì sao một học sinh đang áp lực, đang sợ bị chê hoặc luôn thấp thỏm vì bị gọi tên thường rất khó tiếp thu bài dù ngồi học đầy đủ.

Tạo ra sự an toàn trong lớp học không phải là nuông chiều học sinh. Đó là điều kiện để việc học thật sự có thể xảy ra.

6. Những lỗi sai lặp đi lặp lại thường đến từ việc chưa hiểu bản chất

Khi học sinh sai mãi một dạng bài, phản ứng quen thuộc thường là: “Làm thêm đi rồi sẽ quen.” Nhưng nhiều khi, vấn đề không nằm ở sự chăm chỉ, nó nằm ở việc học sinh đã hiểu sai ngay từ gốc. Có những em làm sai mãi phép đổi dấu không phải vì bất cẩn — mà vì từ đầu con chưa thật sự hiểu bản chất của phép biến đổi đó.

Nếu gốc rễ chưa đúng, càng luyện nhiều đôi khi chỉ càng củng cố cách hiểu sai. Vì thế, thay vì chỉ sửa đáp án, đôi khi điều quan trọng hơn là hỏi “Con đang nghĩ như thế nào khi làm bước này?”

Câu hỏi đó thường giúp giáo viên hiểu học sinh nhiều hơn cả một bài kiểm tra.

7. So sánh chưa bao giờ là động lực bền vững

“Nhìn bạn A kìa, bạn ấy làm được mà.”

Đó là câu nói rất nhiều người lớn từng nghe khi còn nhỏ. Và cũng là câu khiến nhiều đứa trẻ dần thu mình lại.

Khi bị so sánh, học sinh thường không cảm thấy có động lực hơn. Các con cảm thấy mình kém hơn. Với một vài học sinh, điều đó có thể tạo áp lực để cố gắng trong ngắn hạn. Nhưng với nhiều em khác, phản ứng lại là im lặng hơn, sợ sai hơn và dần bỏ cuộc trong âm thầm.

Có những học sinh không chống đối, không gây rối. Các con chỉ lặng lẽ “biến mất” khỏi lớp học theo cách rất yên lặng — dù vẫn đang ngồi ở đó mỗi ngày.

8. Học sinh cần được ghi nhận trước khi sẵn sàng đón nhận góp ý

Trước khi tiếp nhận góp ý, con người cần một cảm giác rất cơ bản: “Mình đang được nhìn thấy.”

Khi giáo viên chỉ đưa ra nhận xét mà thiếu sự ghi nhận, học sinh rất dễ rơi vào trạng thái phòng thủ. Đôi khi chỉ cần một câu rất nhỏ: “Thầy/cô thấy con đã cố gắng ở chỗ này" là đủ để học sinh mở lòng hơn với phần góp ý phía sau.

Ghi nhận không có nghĩa là khen ngợi mọi thứ mà là cho học sinh cảm giác rằng sự cố gắng của mình được nhìn thấy.

9. Cảm xúc của giáo viên ảnh hưởng trực tiếp đến không khí cả lớp

Học sinh rất nhạy với cảm xúc của giáo viên.

Một giáo viên bước vào lớp với sự căng thẳng, nặng nề hoặc mất kiên nhẫn — cả lớp thường sẽ cảm nhận được điều đó chỉ sau vài phút đầu tiên. Không khí lớp học sẽ thay đổi. Học sinh sẽ dè chừng hơn, ít tương tác hơn và ngại đặt câu hỏi hơn. Điều này không có nghĩa giáo viên phải luôn vui vẻ.

Đôi khi, sự chân thành lại tạo kết nối mạnh hơn rất nhiều.

“Hôm nay thầy/cô hơi mệt một chút. Nhưng thầy/cô vẫn muốn có một tiết học thật tốt cùng các con.”

Một câu nói như vậy thường khiến học sinh cảm thấy gần gũi hơn là cố gắng tỏ ra “ổn” mọi lúc.

10. Có những lời giáo viên chỉ vô tình nói ra — nhưng học sinh nhớ cả đời

Đây là điều tôi mất nhiều năm nhất để thật sự hiểu.

Có những câu giáo viên nói ra rồi quên rất nhanh. Nhưng học sinh thì không.

“Con học kiểu gì vậy?”
“Lớp này sao mãi không hiểu?”
“Em chắc không làm được đâu.”

Những câu nói tưởng như chỉ là cảm xúc nhất thời đôi khi lại trở thành một phần trong cách một đứa trẻ nhìn về bản thân suốt nhiều năm sau đó.

Ngược lại, cũng có những câu nói rất ngắn… nhưng đủ để một học sinh nhớ mãi.

“Thầy/cô tin con làm được.”
“Con tiến bộ hơn trước nhiều rồi.”
“Đừng bỏ cuộc nhé.”

Có thể nhiều năm sau, học sinh sẽ quên bài giảng hôm đó là gì. Nhưng các con sẽ nhớ rất lâu cảm giác mình từng được đối xử như thế nào trong lớp học ấy.

Dạy học, ở một tầng sâu hơn, là hành trình hiểu con người. Hiểu vì sao hôm nay một đứa trẻ không muốn học. Vì sao một học sinh cứ im lặng. Và vì sao có những em — chỉ cần được tin tưởng thêm một chút — là sẽ khác đi rất nhiều. Đôi khi, điều thay đổi một học sinh không phải là một phương pháp dạy học mới mà đó là khi giáo viên bắt đầu hiểu học sinh. Việc dạy sẽ nhẹ hơn, học sinh cũng sẽ thấy việc đến lớp… dễ thở hơn rất nhiều.

Bài viết liên quan

0373623280