Bình tĩnh – Một dạng bản lĩnh thầm lặng của giáo viên
Trong giáo dục khi thành tích được đề cao, chúng ta dễ quên mất một phẩm chất âm thầm nhưng không thể thiếu: khả năng giữ vững bình tĩnh trước mọi biến cố trong lớp học.
Khi nói đến bản lĩnh của người giáo viên, nhiều người nghĩ đến những giờ dạy "bùng nổ", những tiết học khiến học sinh xuýt xoa, hay những thành tích được ghi nhận trong hồ sơ thi đua. Nhưng thực ra, có một dạng bản lĩnh khác — thầm lặng hơn, ít được chú ý hơn, và đôi khi lại đóng vai trò quan trọng hơn trong hành trình làm nghề: đó là giữ được sự bình tĩnh giữa bộn bề áp lực của lớp học.
"Lớp học không phải lúc nào cũng diễn ra theo đúng kế hoạch — và đó là điều hoàn toàn bình thường."
Có những buổi sáng, học sinh mất trật tự từ đầu tiết. Có những bài giảng đã chuẩn bị kỹ lưỡng nhưng vẫn không chạm được đến người học. Có những áp lực đến từ phụ huynh, từ kết quả thi cử, từ kỳ vọng của nhà trường — và cả từ chính kỳ vọng mà người giáo viên đặt ra cho bản thân mình. Trong những tình huống đó, cảm xúc tiêu cực rất dễ xuất hiện: sự bực bội, nản lòng, thậm chí mệt mỏi đến mức muốn buông bỏ. Chính lúc này, sự bình tĩnh trở thành yếu tố quyết định — không phải vì nó giải quyết được mọi vấn đề, mà vì nó giúp người giáo viên giữ được thế chủ động thay vì bị cuốn vào vòng xoáy của cảm xúc nhất thời.
BÌNH TĨNH KHÔNG PHẢI LÀ KÌM NÉN
Có một hiểu nhầm khá phổ biến: bình tĩnh đồng nghĩa với việc nuốt hết cảm xúc vào trong, không để lộ ra ngoài. Thực ra, đây là hai điều hoàn toàn khác nhau.
Kìm nén cảm xúc là cố tình che giấu những gì đang xảy ra bên trong. Bình tĩnh, ngược lại, là nhận diện được cảm xúc của mình và lựa chọn có ý thức cách phản ứng — thay vì để phản xạ tức thì điều hành hành động. Một giáo viên bình tĩnh vẫn có thể cảm thấy thất vọng, nhưng họ không để sự thất vọng đó biến thành những lời quát mắng hay hành động thiếu công bằng với học sinh.
Đây là một kỹ năng, không phải tính cách bẩm sinh. Và như mọi kỹ năng khác, nó có thể được rèn luyện qua thời gian.
BIỂU HIỆN CỦA SỰ BÌNH TĨNH TRONG LỚP HỌC
Một giáo viên giữ được sự bình tĩnh thường thể hiện qua những cách ứng xử cụ thể như sau:
- Không vội quát mắng khi lớp học ồn ào, mà tìm cách điều chỉnh nhịp độ và không khí của tiết học một cách có chủ đích.
- Không vội đánh giá học sinh qua hành vi bề ngoài, mà dành thời gian quan sát để hiểu nguyên nhân phía sau — có thể là mệt mỏi, có vấn đề ở nhà, hay đơn giản là chưa hiểu bài.
- Không để một tiết dạy chưa tốt làm ảnh hưởng đến toàn bộ tâm trạng và hiệu suất làm việc của ngày hôm đó.
- Có thể đưa ra quyết định rõ ràng, nhất quán — kể cả trong những tình huống căng thẳng nhất — thay vì bị cảm xúc dẫn dắt theo hướng thiếu kiểm soát.
- Tạo ra không gian an toàn cho học sinh: khi giáo viên không phán xét hay phản ứng thái quá, học sinh cảm thấy được tôn trọng và dễ mở lòng hơn.
Đôi khi, điều học sinh ghi nhớ lâu nhất không phải là kiến thức, mà là cách thầy cô ứng xử trong những tình huống căng thẳng.
SỰ BÌNH TĨNH LAN TỎA TRONG LỚP HỌC
Nghiên cứu trong lĩnh vực tâm lý học giáo dục đã chỉ ra rằng cảm xúc của giáo viên có tác động trực tiếp đến bầu không khí lớp học và trạng thái học tập của học sinh. Khi giáo viên căng thẳng và phản ứng thiếu kiểm soát, học sinh dễ trở nên lo lắng, mất tập trung, thậm chí thu mình lại vì sợ mắc lỗi. Ngược lại, sự điềm tĩnh của giáo viên tạo ra một nền tảng tâm lý vững chắc — một loại "điểm tựa cảm xúc" mà học sinh vô thức nương vào khi đối mặt với áp lực học tập. Nói cách khác, một giáo viên bình tĩnh không chỉ dạy tốt hơn mà còn giúp học sinh học tốt hơn.
NUÔI DƯỠNG SỰ BÌNH TĨNH TRONG DÀI HẠN
Giữ được bình tĩnh không phải là điều xảy ra một lần rồi thôi. Đó là một thực hành liên tục, đòi hỏi sự tự nhận thức, sự kiên nhẫn với chính mình, và đôi khi là sự hỗ trợ từ đồng nghiệp hay những người trong nghề. Dành thời gian phản tư sau mỗi tiết dạy, nhận ra những "điểm bùng nổ" cảm xúc của bản thân, tìm cách phục hồi sau những ngày khó — tất cả đều là những bước nhỏ góp phần xây dựng năng lực này theo thời gian.
Giữa những áp lực không ngừng của nghề giáo, nếu bạn vẫn giữ được sự bình tĩnh — không phải vì mọi thứ đều thuận lợi, mà vì bạn đủ vững vàng để không để cảm xúc chi phối toàn bộ hành động của mình — thì đó không phải là điều nhỏ.
Đó chính là bản lĩnh. Thầm lặng, nhưng không thể thiếu.
Bài viết liên quan
CHUYỆN KỂ TỪ VĂN PHÒNG THÁM TỬ KioMath…(3 lượt xem)
Kim chỉ nam trong nghề giáo: Bạn đang dạy vì điều gì?(9 lượt xem)
Dám sai — để biết mình có thể làm tốt đến đâu(14 lượt xem)
“CHỦ QUAN” – NGUYÊN NHÂN THẦM LẶNG ẢNH HƯỞNG TRỰC TIẾP ĐẾN KẾT QUẢ HỌC TẬP(21 lượt xem)
.jpg)